Truyền thống âm nhạc Trung Quốc có lịch sử hơn 4.000 năm, phát triển song song với các triều đại đã định hình quốc gia này. Hiểu về nhạc cụ truyền thống đồng nghĩa với việc hiểu về một triết lý âm nhạc, nơi vật liệu, cấu tạo và biểu tượng đều có ý nghĩa quan trọng. Cục Nhạc Hoàng Gia, được thành lập vào thời nhà Tần, đã chính thức hóa việc phân loại nhạc cụ thành hệ thống Bát Thanh. Tám hạng mục này — trúc, đất, bầu, da, kim, tơ, đá và gỗ — mô tả vật liệu chính được sử dụng trong cấu tạo của mỗi nhạc cụ. Khung phân loại này mang đến cho người học một điểm khởi đầu thực tế để phân loại vô số nhạc cụ Trung Quốc.
Sáo Trúc: Dizi
Dizi đại diện cho một trong những điểm tiếp cận dễ tiếp cận nhất vào âm nhạc Trung Quốc. Được làm từ một khối trúc trúc thẳng, những chiếc sáo này có chiều dài khác nhau để tạo ra các quãng cao độ khác nhau — nhạc cụ dài hơn tạo ra âm trầm, những cây ngắn hơn tạo ra âm cao. Vị trí chơi là nằm ngang, với luồng khí được thổi qua miệng sáo.
Hầu hết các dizi có sáu lỗ ngón tay, mặc dù một số biến thể có thêm lỗ. Đặc điểm xác định là màng rung: một màng trúc mỏng được căng qua một lỗ phụ tạo ra âm sắc đặc trưng có phần bùng của nhạc cụ. Người chơi quấn phần miệng sáo bằng lụa để tránh bị nứt. Dizi xuất hiện thường xuyên trong các buổi biểu diễn độc tấu, trong dàn nhạc và hát kịch, khiến chúng trở nên đa năng để người học khám phá nhiều bối cảnh âm nhạc khác nhau.
Nhạc Cụ Kéo: Nhị
Nhị đặt ra một thách thức kỹ thuật khác. Cấu tạo của nó bao gồm một cần gỗ cứng tròn dài nối với một buồng âm hình lục giác. Mặt trước sử dụng da rắn, trong khi mặt sau có gỗ chạm khắc và các đệm nghỉ, truyền thống được bọc nhung đỏ.
Khác với các nhạc cụ dây phương Tây, nhị không có cần đàn — người chơi ấn dây trực tiếp vào cần bằng bốn ngón tay. Nhạc cụ được cầm thẳng đứng và chơi bằng cung tre di chuyển giữa hai dây. Việc không có cần đàn đòi hỏi vị trí đặt ngón tay chính xác để lên giọng chính xác. Nhị thường đệm cho các vở opera, dàn nhạc khu vực, biểu diễn trà trà và lễ cưới.
Nhạc Cụ Gảy: Cổ Xả, Cổ Tranh và Đàn Tỳ Bà
Cổ xả giữ một ý nghĩa văn hóa đặc biệt. Đàn zither bảy dây này dài khoảng một mét hai, với chiều dài tượng trưng cho 365 ngày trong năm. Mặt đàn có mười ba nốt đánh dấu đại diện cho chu kỳ âm lịch, trong khi các bộ phận riêng lẻ mang tên lấy cảm hứng từ rồng và phượng hoàng.
Kỹ thuật chơi bao gồm việc đặt đàn nằm phẳng trên bàn. Tay phải gảy dây bằng ngón cái và ba ngón, trong khi tay trái ấn dây để thay đổi cao độ. Được gắn liền với các nhà nho và triết học đạo đức trong lịch sử — thậm chí Khổng Tử được cho là đã chơi cổ xả — ngày nay nó chủ yếu xuất hiện trong các buổi biểu diễn độc tấu và nghi lễ.
Cổ tranh, một loại nhạc cụ dạng zither khác, được phát triển vào thời nhà Tần. Nó có từ mười sáu đến hai mươi mốt dây được căng qua mặt đàn với các cầu ở mỗi đầu. Người chơi ngồi và gảy bằng móng tay phải trong khi tay trái ấn dây để thay đổi độ căng và cao độ. Ban đầu chỉ giới hạn trong các dàn nhạc cung đình, cổ tranh trở nên phổ biến cho các buổi biểu diễn độc tấu sau các nỗ lực phục hưng trong những năm 1950 đến 1980.
Đàn tỳ bà, một cây đàn lute hình quả lê, cao khoảng một mét, với bốn dây và ba mươi phím bấm. Chiều cao của nó tượng trưng cho ba cõi và năm yếu tố, trong khi bốn dây đại diện cho bốn mùa. Người chơi cầm đàn thẳng đứng và sử dụng một tay để gảy và bấm trong khi tay kia ấn dây vào phím bấm. Đàn tỳ bà phục vụ cả các hộ gia đình hoàng gia và các nhà nho theo đuổi việc tu dưỡng bản thân.
Các Nhạc Cụ Khác Đáng Biết
Một số nhạc cụ khác mở rộng hiểu biết của người học. Không hố, tương tự như đàn harp, có dạng nằm ngang và thẳng đứng với ba mươi sáu đến bốn mươi bốn dây. Liễu tam, một loại đàn lute hình quả lê nhỏ hơn được phát triển vào thời nhà Thanh, ngày nay thường có bốn dây và tối đa hai mươi chín phím bấm. Mộc nhĩ khổng hòa, hay đàn đầu ngựa từ Mông Cổ, sử dụng dây bằng lông đuôi ngựa và được chơi thẳng đứng bằng cung hoặc kẹp giữa các ngón tay. Các nhạc cụ gõ như chuông và khánh phengling phục vụ các vai trò nghi lễ và dàn nhạc.
Điểm Chính Cần Nhớ
- Nhạc cụ Trung Quốc được chia thành hệ thống Bát Thanh dựa trên vật liệu cấu tạo chính: trúc, đất, bầu, da, kim, tơ, đá và gỗ.
- Sáo trúc mang đến một điểm khởi đầu dễ tiếp cận với vị trí chơi nằm ngang và âm sắc đặc trưng từ màng rung.
- Việc không có cần đàn của nhị đòi hỏi phát triển kỹ năng đặt ngón tay chính xác tách biệt với kỹ thuật kéo cung.
- Cổ xả, cổ tranh và đàn tỳ bà đại diện cho họ nhạc cụ dây gảy, mỗi loại có vị trí chơi và lịch sử văn hóa riêng biệt.
- Nhạc cụ truyền thống Trung Quốc thường mang ý nghĩa biểu tượng phản ánh trong kích thước, vật liệu và tên gọi các bộ phận của chúng.
Xây dựng sự quen thuộc với những nhạc cụ này cần thời gian và lắng nghe tập trung. Bắt đầu bằng cách xem các buổi biểu diễn trực tuyến, sau đó tập trung vào một nhạc cụ phù hợp với trình độ hiện tại của bạn. Khi bạn học cách nhận biết đặc điểm âm thanh của mỗi nhạc cụ, bạn sẽ phát triển một nền tảng cho việc nghiên cứu sâu hơn về bất kỳ truyền thống cụ thể nào.
