Prokofiev sáng tác nhạc cho Romeo và Juliet không lâu sau khi trở về Liên Xô vào mùa hè năm 1936. Khác với opera, tác phẩm này được viết cho dàn nhạc giao hưởng và vũ công, vì vậy câu chuyện phải được truyền tải hoàn toàn qua âm nhạc không lời và vũ đạo. Hướng dẫn này phân tích bối cảnh lịch sử, thiết kế cấu trúc, sử dụng các chủ đề âm nhạc, nhạc cụ đặc trưng của vở ba-lê, và ba bản suite giao hưởng mang những điểm nổi bật của nó đến khán phòng hòa nhạc.
Bối cảnh lịch sử
- Sergei Prokofiev (1891-1953) sống những năm sau Chiến tranh Thế giới thứ nhất tại Hoa Kỳ và Tây Âu trước khi trở về Moscow vĩnh viễn vào năm 1936. Vở ba-lê Romeo và Juliet nằm trong số những tác phẩm lớn đầu tiên ông hoàn thành sau khi trở về.
- Vở ba-lê hoàn chỉnh được công diễn lần đầu tại Brno, Tiệp Khắc vào tháng 12 năm 1938. Khán giả Nga được xem vào năm 1940 tại Nhà hát Kirov ở Leningrad, với phần biên đạo của Leonid Lavrosky và các diễn viên múa chính Konstantin Sergeyev và Galina Ulanova. Bản đầu tiên trong ba bản suite giao hưởng đã được trình diễn tại Nhà hát Bolshoi ở Moscow vào tháng 11 năm 1936.
Tổng quan về cấu trúc
- Prokofiev chuyển thể vở kịch năm hồi của Shakespeare thành bốn hồi, chín cảnh, và 52 tập. Sự cô đọng này giữ lại những điểm cốt truyện thiết yếu đồng thời phù hợp với nhịp độ cần thiết cho vũ đạo.
- Vì không có ca sĩ, mỗi cảnh được xây dựng xung quanh các số nhạc ngắn, khép kín chảy liền mạch vào nhau, phản ánh chuyển động liên tục của các vũ công.
Hệ thống Leitmotif: Cách các nhân vật và ý tưởng được thể hiện
- Prokofiev áp dụng kỹ thuật theo phong cách Wagner khi gán một chủ đề riêng biệt cho mỗi nhân vật chính (Romeo, Juliet, Mercutio, Tybalt, v.v.). Các khái niệm trừu tượng như tình yêu hay cái chết, cũng như những vật quan trọng như chiếc mặt nạ, đều có chủ đề âm nhạc riêng.
- Các motif này không cố định; chúng phát triển cùng với câu chuyện. Một chủ đề có thể xuất hiện ở giọng trưởng tươi sáng trong khoảnh khắc hạnh phúc và chuyển sang giọng thứ hoặc biến đổi nhịp điệu khi bi kịch ập đến. Bằng cách theo dõi cách một chủ đề thay đổi, người nghe có thể nắm bắt cung bậc cảm xúc của bi kịch.
- Ví dụ: chủ đề tình yêu lần đầu xuất hiện trong Bản Suite số 1 sau phần tập 57, do bộ gõ đồng và bộ dây trình tấu. Nó có giai điệu trữ tình, dịu dàng và rõ ràng là giai điệu. Trong vở ba-lê hoàn chỉnh, cùng chủ đề này xuất hiện lại ở phút 2:24:55, và ở phút 2:29:53, biến thể clarinet tạo thêm màu sắc mới mẻ trong khi vẫn giữ giai điệu ban đầu.
Nhạc cụ: Những màu sắc hiếm trong dàn nhạc
- Một trong những đặc điểm dễ nhận biết nhất của vở ba-lê là sự xuất hiện của saxophone tenor, thường đảm nhận "chủ đề Hiệp sĩ" trong "Điệu nhảy của các Hiệp sĩ," tạo cho âm nhạc một chút hơi thở jazz.
- Các nhạc cụ bất thường khác bao gồm hai cây mandolin và một viola d'amore, cả hai đều tạo thêm kết cấu dây gẩy hiếm gặp trong dàn nhạc thời kỳ Lãng mạn tiêu chuẩn.
- Khi nghe, hãy chú ý sự xuất hiện đầu tiên của âm sắc sáng, có phần cao su đặc trưng của saxophone tenor; nó báo hiệu sự chuyển đổi sang cuộc đối đầu Montague-Capulet và có thể làm điểm mốc hữu ích.
Các Bản Suite Giao hưởng: Lắng nghe Ngoài Sân khấu
- Prokofiev đã tổng hợp ba bản suite giao hưởng từ vở ba-lê, mỗi bản chọn lọc các tập quan trọng và sắp xếp chúng cho buổi trình diễn hòa nhạc.
- Bản Suite số 1 (công diễn 1936) bao gồm chủ đề tình yêu và một số bản nhạc thiết lập cảnh. Bản Suite số 2 (Prokofiev thu âm năm 1938) mở đầu bằng "Điệu nhảy của các Hiệp sĩ," một lần nữa nhấn mạnh saxophone tenor. Bản Suite số 3 hoàn thiện câu chuyện bằng cảnh ban công và các sự kiện bi kịch cuối cùng.
- Các bản suite có chức năng như một "đoạn giới thiệu âm nhạc": chúng trình bày những khoảnh khắc đáng nhớ nhất mà không cần vũ đạo, cho phép người nghe tập trung hoàn toàn vào câu chuyện kể qua dàn nhạc.
Những điểm chính cần nhớ
- Vở ba-lê cô đọng bi kịch năm hồi của Shakespeare thành bốn hồi, chín cảnh và 52 tập, bảo tồn cốt truyện cốt lõi đồng thời chuyển thể cho vũ đạo.
- Prokofiev sử dụng hệ thống leitmotif trong đó mỗi nhân vật, tình huống hoặc ý tưởng có chủ đề riêng có thể biến đổi để phản ánh sự thay đổi cảm xúc.
- Các nhạc cụ bất thường như saxophone tenor, mandolin và viola d'amore tạo cho bản nhạc những màu sắc đặc trưng giúp người nghe xác định các cảnh.
- Ba bản suite giao hưởng làm cho âm nhạc của vở ba-lê dễ tiếp cận trong khán phòng hòa nhạc; Bản Suite số 1 và số 2 cung cấp ví dụ rõ ràng về chủ đề tình yêu và "Điệu nhảy của các Hiệp sĩ."
- Khi nghe, hãy thử theo dõi một motif qua nhiều tập; hãy chú ý cách cùng một giai điệu thay đổi về giọng, nhịp điệu hoặc nhạc cụ khi câu chuyện tiến triển.
Lời kết
Vở Romeo và Juliet của Prokofiev vẫn là tác phẩm không thể thiếu trong repertoire giao hưởng vì nó chuyển đổi một câu chuyện vượt thời gian thành ngôn ngữ của các chủ đề và màu sắc. Bằng cách hiểu cấu trúc của tác phẩm, nhận ra các leitmotif của nó và chú ý đến nhạc cụ đặc biệt, bạn có thể thưởng thức vở ba-lê ở mức sâu hơn—dù đang nghe bản ghi âm ở nhà hay xem một buổi trình diễn trực tiếp.


