Hầu hết học sinh piano có thể chơi đúng nốt nhạc nhưng vẫn không nghe có nhạc tính. Họ tuân theo các mẫu ngón tay, nhấn đúng phím, nhưng vẫn thiếu một điều cần thiết. Âm nhạc phát ra phẳng lặng và máy móc, thiếu sự trôi chảy khiến người nghe phản hồi. Khoảng cách này giữa chơi đúng và chơi có nhạc tính hoàn toàn liên quan đến một kỹ năng mà hầu hết học sinh không bao giờ phát triển: thẩm âm.
Thẩm Âm Thực Sự Có Nghĩa Là Gì
Thẩm âm là khả năng nghe âm nhạc trong tâm trí mà không cần bất kỳ âm thanh nào hiện diện. Khi nhạc sĩ được đào tạo bài bản biểu diễn, họ liên tục giữ âm nhạc trong đầu trong khi ngón tay thực hiện nó. Kết nối tinh thần này là thứ tạo nên sự khác biệt giữa chơi các nốt nhạc và tạo ra âm nhạc. Một học sinh thiếu kỹ năng này chơi một cách phản ứng, chờ nghe những gì phát ra trước khi biết điều gì sẽ đến tiếp theo. Một học sinh có thẩm âm mạnh chơi chủ động, biết chính xác âm thanh họ muốn tạo ra và sử dụng nhạc cụ như một công cụ để sản xuất nó.
Nghiên cứu hình ảnh não bộ về nhạc sĩ cho thấy chơi một nhạc cụ kích hoạt nhiều vùng cùng lúc: kiểm soát vận động, xử lý ngôn ngữ, trí nhớ và các trung tâm cảm xúc. Tuy nhiên, đơn giản là nhấn phím không tự động kích hoạt các phần cụ thể của não liên quan đến âm nhạc. Một học sinh có thể trải qua nhiều năm học chỉ sử dụng nhận dạng mẫu và trí nhớ cơ bắp mà không bao giờ thực sự suy nghĩ một cách có nhạc tính. Đây là lý do tại sao nhiều học sinh đạt đến mức trung gian rồi dừng lại. Họ đã học cách điều hướng nhạc cụ nhưng không học cách giao tiếp qua nó.
Tại Sao Hát Là Kỹ Năng Cổng Xe
Hát là con đường trực tiếp nhất để phát triển thẩm âm vì nó loại bỏ tất cả các rào cản bên ngoài giữa suy nghĩ và âm thanh. Khi bạn hát, bạn không thể ẩn náu sau các chuỗi đã học hoặc lối tắt vật lý. Hoặc giọng nói của bạn khớp với cao độ trong tâm trí hoặc không. Phản hồi ngay lập tức này buộc não phải phát triển kết nối giữa nghe nội tại và tạo ra bên ngoài.
Trước khi học sinh chạm vào piano, họ nên biết bài hát hoàn toàn. Nghe bản ghi hàng chục lần cho đến khi giai điệu tự động phát trong đầu bạn. Đây không phải là tiếp xúc nền. Bạn muốn đạt đến điểm có thể tự hát bài hát trong tâm trí với sự tự tin đầy đủ, bao gồm cường độ và cách ngắt câu. Chỉ khi đó bạn mới có một điểm tham chiếu nội tại có thể hướng dẫn hiệu suất vật lý của bạn.
Nhiều học sinh mắc sai lầm khi mở một bài mới trên piano ngay lập tức và cố gắng tìm hiểu từng nốt một. Không có khuôn mẫu thính giác, họ không có cách nào đánh giá liệu những gì họ đang chơi có nghe đúng hay không. Họ có thể ghi nhớ các nốt sai và theo thời gian, những sai sót đó trở nên cố định trong trí nhớ như phiên bản đúng. Học lại một bài đúng cách khó hơn nhiều so với học đúng ngay từ đầu.
Phương Pháp Từng Bước Cho Giáo Viên Và Phụ Huynh
Bước 1: Đắm chìm trước khi chạm nhạc cụ. Phát bản ghi hướng dẫn liên tục trong bữa ăn, trên xe hơi hoặc như nền trong các hoạt động khác. Mục tiêu là sự quen thuộc sâu sắc, không phải tiếp xúc qua loa. Học sinh nên có thể hát giai điệu chính xác từ trí nhớ trước khi ngồi vào piano.
Bước 2: Sử dụng solfège với ký hiệu tay để ánh xạ mối quan hệ cao độ. Khi dạy một bài hát mới, hãy hát nó bằng tên âm tiết như DO-RE-MI trong khi thực hiện cử chỉ tay tương ứng di chuyển lên xuống trong không gian. Điều này tạo ra kết nối trực quan, vật lý và thính giác với hướng cao độ. Một học sinh có thể hát đúng cao độ cho "Twinkle Twinkle" mà không nhận thấy rằng giai điệu bước xuống liên tục. Đặt tên cho các cao độ đó làm cho mẫu không thể bị bỏ qua.
Bước 3: Kết nối hát trực tiếp với chơi. Khi một học sinh có thể hát một mẫu một cách tự tin, hãy giới thiệu nó trên piano. Hát câu trước, sau đó ngay lập tức chơi cùng câu trong khi tiếp tục hát. Nếu học sinh chơi sai nốt, sự không khớp giữa những gì họ nghe và những gì họ đang hát tạo ra tín hiệu sửa sai ngay lập tức. Vòng phản hồi này mạnh hơn nhiều so với việc chờ giáo viên xác định sai sót.
Bước 4: Hát trong khi chơi toàn bộ bài. Khi một học sinh gặp khó khăn với một bài mới trên piano, hãy yêu cầu họ hát lời trong khi chơi. Hát tự động kích hoạt thẩm âm, điều này ngay lập tức cải thiện sự ổn định nhịp điệu và độ chính xác của nốt. Học sinh kháng cự bước này thường làm vậy vì nó cảm thấy dễ tổn thương. Khuyến khích họ hiểu rằng đây là công cụ học tập, không phải yêu cầu biểu diễn.
Giải Quyết Thách Thức Về Cao Độ
Nếu một học sinh có vẻ hát liên tục không đúng cao độ, điều này gần như luôn là vấn đề phối hợp, không phải hạn chế bẩm sinh. Hầu hết trẻ nhỏ cần nhiều năm thực hành để đồng bộ hóa thính giác nội tại với sản xuất giọng nói. Hãy so sánh điều này với cách trẻ mới biết đi bằng miệng trước khi nói rõ ràng. Giải pháp là thực hành hát kiên nhẫn và nhất quán, không phải chỉ trích hoặc chẩn đoán "điếc âm điệu." Với đào tạo phù hợp, hầu như ai cũng có thể học cách khớp cao độ một cách đáng tin cậy.
Điểm Chính Cần Nhớ
- Thẩm âm là nền tảng của việc chơi có nhạc tính, không chỉ là chơi đúng
- Hát buộc sự tham gia tinh thần với âm nhạc và không thể làm một cách máy móc
- Nghe kỹ repertoire mới trước khi cố gắng chơi nó
- Solfège với ký hiệu tay làm cho mối quan hệ cao độ trở nên trực quan và đáng nhớ
- Hát trong khi chơi tạo ra vòng phản hồi tự sửa sai
- Thách thức về cao độ ở học sinh nhỏ là vấn đề đào tạo, không phải tình trạng vĩnh viễn
Tiến Triển
Xây dựng thẩm âm cần thời gian và thực hành nhất quán. Bắt đầu mỗi bài mới bằng cách nghe đi nghe lại cho đến khi bạn thuộc lòng. Hát nó trước khi chơi. Hát nó trong khi chơi. Đầu tư này vào mặt tinh thần của âm nhạc mang lại lợi ích vượt xa bất kỳ bài hát đơn lẻ nào. Học sinh phát triển thẩm âm mạnh trở thành người học độc lập có thể tự nghe thấy sai sót của mình, phân tích âm nhạc xa lạ và thực sự làm cho piano hát.


