Ấn Độ có một trong những truyền thống nhạc cụ phong phú nhất thế giới, với nhiều thiết kế có niên đại hàng trăm甚至 hàng nghìn năm. Các nhà sử học tìm thấy bằng chứng về các nhạc cụ này trong các bức chạm khắc đền cổ, tranh hang động, và các văn bản tiếng Phạn như Natya Shastra, có niên đại từ 200 TCN đến 200 SCN.
Đối với người học, cách dễ nhất để tiếp cận các nhạc cụ Ấn Độ là theo danh mục: nhạc cụ dây được chơi bằng móng gảy hoặc cung, nhạc cụ gõ tạo ra nhịp điệu, và nhạc cụ hơi tạo ra âm thanh qua hơi thở. Phân loại này giúp bạn hiểu cách mỗi nhạc cụ hoạt động và vị trí của nó trong truyền thống âm nhạc Ấn Độ.
Nhạc Cụ Dây
Sitar có lẽ là nhạc cụ Ấn Độ được nhận biết rộng rãi nhất trên thế giới. Nó có thân hình dạng quả bầu được làm từ bầu và thường có từ 18 đến 21 dây. Sáu hoặc bảy dây chạy qua các phím cong trên cần, trong khi các dây còn lại nằm dưới phím để cộng hưởng khi bạn chơi. Nghệ sĩ gảy dây bằng miếng móng gảy kim loại gọi là mizraab. Các ban nhạc rock phương Tây như The Beatles và The Rolling Stones đã sử dụng âm thanh sitar vào những năm 1960, phần lớn nhờ ảnh hưởng của nghệ sĩ lừng lẫy Ravi Shankar.
Tanpura phục vụ một mục đích hoàn toàn khác. Nhạc cụ cổ dài bốn dây này tạo ra tiếng ổn (drone) liên tục thay vì giai điệu. Thân rỗng hình quả bầu nằm dưới phần tumba (bộ cộng hưởng lớn), và nghệ sĩ lên dây để phù hợp với cao độ của ca sĩ hoặc các nhạc cụ khác. Các nghệ sĩ Hindustani gọi nó là tanpura, trong khi các nghệ sĩ Carnatic ở Nam Ấn Độ thích gọi là tambura. Nhạc cụ này có hai kích cỡ: phiên bản lớn hơn cho giọng nam và nhỏ hơn cho giọng nữ.
Sarangi nổi bật như một nhạc cụ dây có cung không giống ai, tương tự đàn violin nhưng với cần rất ngắn. Được làm từ một khối gỗ tuyết tùng đỏ, nó dài khoảng 60 cm và chứa ba buồng cộng hưởng, ba hoặc bốn dây chính bằng ruột, và giữa 11 và 37 dây kim loại cộng hưởng. Người chơi cầm nó thẳng đứng trước mặt khi ngồi, dùng móng tay để tạo cao độ trên dây. Sarangi không có phím và tạo ra âm thanh mà nhiều người nghe mô tả là bắt chước giọng người.
Sarod là một nhạc cụ dây không phím khác nổi bật trong âm nhạc Hindustani. Không giống âm sắc sáng của sitar, sarod tạo ra âm thanh nặng nề, sâu lắng và trầm tư. Nó có thể có từ 17 đến 25 dây. Người chơi nhấn dây mạnh vào mặt phím bằng móng tay hoặc kết hợp đầu ngón tay và móng, sử dụng các kỹ thuật chọn ngón tay khác nhau tùy thuộc vào đào tạo và sở thích của họ.
Nhạc Cụ Gõ
Tabla thống trị bộ gõ miền Bắc Ấn Độ. Nó bao gồm một cặp trống tay bằng gỗ với mặt da dê: trống trái lớn hơn (bayan) tạo ra âm bass sâu, trong khi trống phải nhỏ hơn (dayan) tạo ra nốt cao. Cả hai trống đều có một đốm đen ở trung tâm gọi là shyahi, được làm từ tinh bột trộn với bụi sắt hoặc mangan. Đốm này tạo ra các overtone điều hòa tạo nên đặc tính đặc biệt của tabla. Nghệ sĩ siết chặt mặt trống bằng dây da, vòng gảy và chốt gỗ.
Mridangam đóng vai trò là nhạc cụ gõ chính trong âm nhạc Carnatic. Trống hai mặt này có mặt da dê được nghệ sĩ siết chặt bằng dây da. Một đầu hẹp hơn đầu kia, cho phép người chơi tạo ra cả âm bass và cao từ cùng một nhạc cụ. Nghệ sĩ thường đặt mridangam trên mắt cáo chân phải khi ngồi, đỡ nó bằng chân trái gập. Có hai trường phái chơi chính: trường phái Puddukottai và trường phái Thanjavur.
Dholak là một nhạc cụ gõ dân gian phổ biến ở Pakistan, Bangladesh và miền Bắc Ấn Độ. Trống tay này có hai mặt với kích cỡ khác nhau: mặt nhỏ hơn phủ da dê cho nốt cao và mặt lớn hơn bằng da trâu cho nốt bass. Được làm từ gỗ xoài, nó có thể chơi bằng tay, que hoặc cả hai. Nghệ sĩ cầm nó trên đùi hoặc đè xuống bằng một đầu gối khi ngồi trên sàn. Dholak đóng vai trò quan trọng trong văn hóa Punjab, xuất hiện tại đám cưới, khiêu vũ, diễu hành và thậm chí đua thuyền.
Ghatam tiếp cận hoàn toàn khác. Nhạc cụ gõ cổ xưa này bao gồm một bình đất sét với miệng hẹp và không có phủ da. Đất sét chứa vụn đồng hoặc sắt, và cao độ của nhạc cụ phụ thuộc vào kích cỡ của nó. Các kim loại khác như bạc, vàng, đồng hoặc nhôm có thể trộn với đất sét để điều chỉnh âm sắc. Mặc dù cấu tạo đơn giản, ghatam tạo ra âm thanh kim loại đặc trưng và đã xuất hiện trong các buổi hòa nhạc quốc tế và các tổ hợp fusion.
Nhạc Cụ Hơi
Bansuri là sáo tre ngang alto được sử dụng trong âm nhạc cổ điển Hindustani. Nó thường có sáu hoặc bảy lỗ ngón tay và dài từ 30 đến 75 cm, với nhạc cụ dài hơn tạo ra nốt trầm hơn. Người chơi cầm bansuri hơi nghiêng xuống và nằm ngang, với ngón tay tay phải che các lỗ ngoài và ngón tay tay trái che các lỗ còn lại. Các văn bản cổ đã đề cập bansuri như một nhạc cụ âm nhạc quan trọng, xác nhận lịch sử lâu dài của nó trong âm nhạc Ấn Độ.
Shehnai là một nhạc cụ hai lưỡi gà giống như kèn oboe, được chơi ở Iran, Ấn Độ, Pakistan và Bangladesh. Tên của nó dịch là "sáo của các vua" hoặc "vua của các sáo". Làm bằng gỗ với phần loe kim loại ở cuối, nó có tám hoặc chín lỗ ngón tay và đòi hỏi kiểm soát hơi thở đáng kể để làm chủ. Shehnai truyền thống đồng hành trong đám cưới và đôi khi xuất hiện trong diễu hành, đền thờ và buổi hòa nhạc. Huyền thoại liên kết nó với các tổ hợp hoàng gia gồm chín nhạc cụ.
Nadaswaram là phiên bản Nam Ấn Độ lớn hơn của shehnai. Nhạc cụ hai lưỡi gà này tạo ra âm thanh mạnh mẽ đến mức nghệ sĩ thường chơi nó ngoài trời. Dài 87 cm, nó có thân bằng gỗ cứng với phần loe bằng kim loại hoặc gỗ, bảy lỗ ngón tay trên và năm dưới, với âm vực hai octave rưỡi. Nghệ sĩ thường chơi nadaswaram theo cặp, được đồng hành bởi hai trống thavil. Nó đóng vai trò là nhạc cụ quan trọng trong âm nhạc đám cưới Hindu và lễ hội đền thờ.
Điểm Chính Cần Nhớ
- Nhạc cụ dây chia thành loại gảy (sitar, tanpura, sarod) và loại có cung (sarangi), mỗi loại phục vụ vai trò âm nhạc khác nhau
- Tabla và mridangam đại diện cho hai truyền thống gõ chính: âm nhạc Hindustani và Carnatic tương ứng
- Nhạc cụ hơi như bansuri, shehnai và nadaswaram đòi hỏi kiểm soát hơi thở và kỹ thuật cơ thể đáng kể
- Nhiều nhạc cụ Ấn Độ không có phím, cho phép người biểu diễn kiểm soát chính xác microtonal trên cao độ
- Các nhạc cụ truyền thống thường gắn liền với bối cảnh văn hóa cụ thể như đám cưới, đền thờ hoặc triều đình
Dù bạn muốn tìm hiểu về lịch sử âm nhạc thế giới hay khám phá những âm thanh mới cho thực hành của riêng mình, việc hiểu các nhạc cụ này mang lại cho bạn cái nhìn sâu sắc vào một trong những truyền thống âm nhạc cổ xưa và tinh vi nhất của nhân loại.



